Tuyển Tập Thơ Xuân Diệu (Top 10 Bài Thơ)

Thơ Xuân Diệu thể hiện một triết lý về tình yêu để rồi ông được gọi là “ông hoàng của thơ tình”. Trong bài viết, Tiến sĩ Khỏe sẽ chia sẻ những câu thơ hay nhất của Xuân Diệu.


Vội vàng

Tôi muốn mặt trời ngừng chiếu sáng
Để màu không bị phai;
Tôi muốn buộc gió
Để hương không bay mất.

Tổ ong của con bướm này đây;
Kìa những bông hoa của cánh đồng xanh tươi;
Kìa cành lá rung rinh;
Của tổ anh đây là khúc tình ca.
Và kìa, ánh sáng nhấp nháy của hàng mi;
Mỗi sớm mai, thần vui đến gõ cửa;
Tháng giêng ngon lành như đôi môi kề;
Tôi đang hạnh phúc. Nhưng vội vàng:
Em không đợi nắng hè mãi là mùa xuân.
Mùa xuân đang đến, có nghĩa là mùa xuân đang trôi qua,
Xuân còn trẻ nghĩa là xuân sẽ già,
Và mùa xuân đã qua, đồng nghĩa với việc tôi cũng chết.
Trái tim tôi rộng lớn nhưng thiên đường thì thắt chặt,
Đừng kéo dài tuổi trẻ của thế giới,
Làm sao tôi có thể nói rằng mùa xuân vẫn đang tuần hoàn,
Nếu anh đến lần nữa, chẳng qua là chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Có trời và đất, nhưng không có tôi mãi mãi,
Vì vậy, tôi để tang cả thế giới;
Mùi năm tháng đầy phôi pha,
Khắp sông núi vẫn lặng lẽ tạm biệt …
Gió đẹp thì thầm trong lá xanh,
Bạn đang tức giận vì bạn phải bay đi?
Con chim nhộn nhịp bỗng ngừng hót,
Lo sợ về sự diệt vong sắp xảy ra?
Không bao giờ, oh! Không bao giờ lặp lại…

Muốn đi! Mùa giải vẫn chưa kết thúc,
toi muon om
Toàn bộ cuộc sống mới bắt đầu nở hoa;
Tôi muốn mây di chuyển và gió thổi,
Tôi muốn làm say đắm những con bướm bằng tình yêu,
Tôi muốn thu thập trong một nụ hôn rất nhiều
Và nước, cây và cỏ,
Hãy để tôi choáng ngợp với hương thơm, hãy để nó tràn đầy ánh sáng
Thỏa mãn vẻ đẹp của thời tươi trẻ;
– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn ngươi!


Phải nói

“Yêu tha thiết, như vậy vẫn chưa đủ sao?
“Bạn tham lam, bạn đòi hỏi quá nhiều.
“Bạn biết đấy, tôi đã nói rằng tôi yêu bạn;
“Tại sao còn muốn nhắc lại một lời cũ?”

– Yêu sâu đậm như vậy vẫn chưa đủ.
Nếu yêu nhưng chỉ giữ trong lòng;
Không thể hiện tốt, tình yêu cũng không,
Và vẻ đẹp chỉ được tạo nên từ đá cẩm thạch.
Tôi khao khát vô biên và cuối cùng,
Bạn có biết? Tôi đang tìm kiếm bạn mọi lúc.
Sự thật hôm nay không đúng cho đến ngày mai,
Liệu tình yêu có bao giờ cũ?

Yêu một cách nhiệt thành, vậy vẫn chưa đủ,
Phải nói lời yêu, một trăm lần đến một ngàn lần;
Phải mặn nồng cho mãi mùa xuân,
Mang chim và bướm đến khu vườn tình yêu.
Bạn phải nói, phải nói, và phải nói:
Bằng lời nói của chính bạn ở cuối mắt bạn, đầu bạn,
Với niềm vui, sự xấu hổ, say sưa,
Ngửa đầu, miệng cười, hai tay đan vào nhau,
Bằng sự im lặng, giá như anh biết!
Quan trọng nhất, tôi không lạnh như mùa đông,
Đừng thờ ơ với một người có trái tim rực cháy,
Đừng bình lặng như mặt hồ ngủ yên.

Yêu sâu đậm như vậy vẫn chưa đủ.


Buổi chiều

Hôm nay, bầu trời đã sáng lên,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn …
Lá hồng lặng lẽ rơi,
Giọt sương trinh nguyên rơi nguồn yêu thương.
Thổi hồn cho hoa hồng,
Trong hơi nước phiêu diêu, vẫn còn lưu lại vết máu đỏ tươi.
Nghe như gió nhớ qua sông,
Bên e dọn tàu ko vắng.
– Không gian giống như một sợi chỉ,
Các bước sẽ bị phá vỡ, các chuyển động lỏng lẻo sẽ bị phá hủy.
Chiều lặng lẽ hoang mang,
Lòng không sao, u uất, hơi buồn …


Hư vô

Nhưng tôi sẽ chết, than ôi!
Tôi là người nắm giữ mặt trời bằng hàm răng của mình,
Một người có trái tim đầy đất,
Hai bàn tay với chín móng vuốt sống.

Kẻ say tình đứt đôi môi.
Nhưng tôi sẽ chết, than ôi!
Tóc sáng sẽ không còn đen,
Tuổi trẻ khô héo, mặt mũi xấu xí.

Ông già đã tự trói tay mình rồi,
Vào ngày đó tôi trông mệt mỏi trong ngày;
Bệnh tật cắn xương như rắn,
Tôi ngồi nhớ lại ngày hôm nay.

Ngày thơ vụt qua chóng vánh xuân sang;
Muốn trở nên mạnh mẽ hơn và yếu đi từng ngày.
Ngày xưa vội mang sương,
Tuổi chết là đây! Bóng lũ chân.

Đêm nọ, tôi thức dậy, một mình đau đớn,
Nghe giờ trôi, não nuột.
Bạn ở bên cạnh tôi chỉ là một top nhỏ
Ngọn đèn chống chọi với đêm đen.

Tôi run như những chiếc lá, nhợt nhạt như mùa đông,
Trán lấm tấm mồ hôi, mắt lồi.
Năm đẩy, tháng nảy, tôi đã đến
Trước bờ lạnh lùng của khoảng không.


Biển

Bạn không xứng với biển xanh
Nhưng tôi muốn bạn là cát trắng
Bãi cát dài và phẳng lặng
Tỏa sáng mặt trời pha lê…

Bờ biển đẹp với cát vàng
– Hàng đứng thoải mái
Như lặng lẽ mơ
Trong một ngàn năm bên sóng…

Tôi muốn tạo sóng
Hôn mãi cát vàng
Hôn thật nhẹ, thật nhẹ
Hôn mãi mãi

Hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi mãi
Làm tan chảy cả thế giới
Anh ấy chỉ dừng lại là một tên ngốc…

Đôi khi vội vã
Như bóp nát bờ biển của tôi
Đã đến lúc yêu
Ngập ngày và đêm

Bạn không xứng với biển xanh
Nhưng cũng làm ơn làm cho lộn xộn
Hát mãi bên nhau
Một tình yêu bất tận

Để khi bọt có màu trắng
Và gió thổi khắp nơi
Giống như nụ hôn ngàn năm không thỏa mãn,
Vì em yêu bến bờ lắm anh ơi!


Mối tình đầu

Tôi chỉ có một mối tình đầu,
Tôi đưa cho bạn, với một lá thư.
Tôi đã không lấy nó, và tình yêu của tôi đã mất
Tình thế không bao giờ lấy lại được.

Thư mỏng như dòng đời hư ảo;
Tình buồn như mọi thứ đã chia lìa.
Giấy cẩn thận mang theo trong túi;
Một trăm lần được viết lại để mang đi.

Xấu hổ cũng theo sau sự ngu ngốc,
Đến bên em, đợi mãi không quay lại.
Tôi xé trái tim bằng giấy mới,
– Bầu trời hôm ấy đầy mây mù bao phủ khắp các ngọn núi.

May mắn thay, trái tim anh vẫn còn quá trẻ.
Máu xuân chưa nở hết;
Vườn mưa vẫn nghe tiếng chim hót líu lo,
Anh vẫn yêu, hoa thạch lựu, hoa sơn trà.

Nhưng ngay giây phút đầu say sưa với hoa và bướm,
Ngàn lần tôi bắt được giấc mơ của mình
Đôi mắt sợ hãi không bao giờ dám nhìn,
Đôi tay yêu thương không bao giờ được nắm.

Tôi vẫn nghĩ đó là một trò đùa khi tôi còn nhỏ,
Ai có thể ngờ rằng trái tim đã tan nát như thế nào!
Mắt không ướt, nhưng nhiều nước mắt
Len lặng lẽ lẻn vào.

Hoa đầu tiên có mùi hương thanh khiết;
Nét xuân đầu mùa trong trẻo, tinh khôi.
Hương thơm mới thấm và cháy như đá;
Sương trăng tròn ở Jenuary, bầu trời nhìn chung cũng mờ ảo.

Chiếc lá đã mất đi dòng sầu muộn,
Ánh ban mai cũng nhạt, ôi
Tôi chỉ có một mối tình đầu
Tôi đã đưa nó cho bạn, vì vậy tôi đi!


Mùa xuân

Lá non ăn càng ngon.
Trời tạnh ráo nhưng những chiếc lá mới ướt như mưa.
Nhựa bàng đỏ vẫn chạm đầu lá xanh;
Gió xào xạc lá vẫn thưa.

Hàng cây bàng non
Biết rằng gió chơi, cây cối thêm chơi.
Những chiếc gai vui vẻ đâm vào không khí,
Những cành cây đung đưa với những chiếc lá xanh.

Tôi đi giữa ban ngày, đi giữa
Ngày đầu xuân – đi giữa buổi đầu tiên
Như sáng nay cuộc sống vừa mới mở ra.
Và gốc cây cùng gió cười duyên dáng.


Ngu

Con người đau khổ vì tình yêu không phải là con đường,
Tình yêu là sai, và tình yêu không nhằm vào con người.
Có vàng bạc châu báu, nhưng quà tặng không phụ thuộc vào nơi nào,
Người dân khổ sở vì ăn xin không đến nơi đến chốn.

Con đường êm đềm, ai đi thì nhớ đón xem!
Đến khi tôi nghe, gai đã vào tận xương.
Để buông lỏng dây cương,
Người ta đau khổ vì không thể rời xa được nữa.

Đôi mắt cạn này cũng nói lên rằng có chứa giun;
Trái tim không đầy trí tưởng tượng;
Từ ngàn đời nay, kiếm cớ để ngắm mây,
Dấn thân mãi tìm trời đất.

Mọi người đau khổ vì họ cố gắng chen chúc trong những con hẻm chật hẹp,
Cửa đã đóng nên càng quyết tâm vào.
Sau đó bị thương, người ta cầm kiếm,
Không muốn chữa bệnh, không muốn chữa bệnh cho thú độc.


Đây đến mùa thu

Những cây liễu đứng trong tang tóc,
Tóc buồn rơi ngàn giọt lệ;
Đây là mùa thu – mùa thu tới
Với lá vàng dệt mai đã phai.

Hơn một bông hoa đã rụng khỏi cành
Trong vườn đỏ phai xanh;
Rung động làm rung chuyển những chiếc lá…
Đôi cành khô gầy trơ xương.

Đôi khi cô gái trăng hoa lại tự mình …
Từ đằng xa, sương mù bắt đầu tan dần…
Tôi nghe cái lạnh trong gió …
Không có người nào trên thuyền…

Mây vẫn đi, chim bay đi,
Tiết trời buồn chia xa.
Cô gái ít nhiều buồn không nói
Dựa lưng vào cửa, nhìn xa xăm, suy nghĩ điều gì đó.


Nụ cười mùa xuân

Giữa vườn, tiếng chim vui tai.
Cô gái nhìn vào sương mù của mặt trời
Đầu xuân sao ngọt ngào quá!
Những cánh hoa hồng với nụ cười rạng rỡ

Ánh sáng ôm lấy những đỉnh núi cao
Cây vàng rung rinh trong nắng
Gió thơm thổi hờ hững
Đưa cành mai lại gần cành đào.

Tóc liễu xanh đẹp quá
Màu hoa tươi như gọi
Những gì vuốt ve trong không khí
Như hương thơm thoảng qua của tình yêu

Đây là lần đầu tiên cô gái nghe
Âm nhạc thầm hát say đắm
Xuân chín trên má
Khiến trái tim ai đó nặng trĩu …

Cô gái buồn chờ ai
Chưa bao giờ lỗi hẹn – giữa thanh xuân
Với người thanh niên xa xôi đó
Cô gái trẻ đang đứng mỉm cười làm duyên


Phần kết

Hi vọng rằng qua bài viết “Tập thơ Xuân Diệu”Của Dr Khoe, bạn đã hiểu rõ hơn về chủ đề này. Chúc may mắn.

Xem thêm bài viết hay:  Đề thi học sinh giỏi bài Đất nước(hay nhất)

Bạn thấy bài viết Tuyển Tập Thơ Xuân Diệu (Top 10 Bài Thơ) có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Tuyển Tập Thơ Xuân Diệu (Top 10 Bài Thơ) bên dưới để Trường THPT Phan Đình Phùng có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thptphandinhphung.edu.vn của Trường THPT Phan Đình Phùng

Xem thêm: Con số may mắn hôm nay Theo Ngày Tuổi Sinh, Con Số May Mắn Hôm Nay Theo 12 Con Giáp

Chuyên mục: Kiến thức chung

Nhớ để nguồn bài viết này: Tuyển Tập Thơ Xuân Diệu (Top 10 Bài Thơ) của website thptphandinhphung.edu.vn

Viết một bình luận