Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ hay nhất

Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ hay nhất

“Không ai trước, không ai sau, Hàn Mặc Tử như một ngôi sao chổi lướt qua bầu trời Việt Nam với cái đuôi chói lọi của nó” (Chế Lan Viên). Đúng vậy, Hàn Mặc Tử thực sự là một nhà thơ khẳng định một phong cách, cá tính riêng biệt. So với các nhà thơ cùng thời, chất trữ tình trong thơ ông luôn khác biệt, mang đến cho người đọc những liên tưởng sâu sắc và ý nghĩa. Tác phẩm minh chứng rõ nhất cho chất thơ của nhà thơ là bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ”.

Cái tên Hàn Mặc Tử trong làng thơ mới của văn học Việt Nam luôn có một dấu ấn riêng không thể bỏ qua. Ông luôn mang đến cho người đọc những điều đặc biệt trong thơ ông không thể nhầm lẫn với bất kỳ nhà thơ nào khác. Lối viết thơ của ông có sự kết hợp giữa những hình ảnh giản dị, quen thuộc, trong sáng kết hợp với yếu tố ma mị, choáng ngợp đã tạo nên chất riêng trong thơ ông. Đây thôn Vĩ Dạ là sáng tác năm 1938 được trích từ tập thơ Điên của tác giả.

Một cảnh thiên nhiên tươi đẹp mang một sức sống tươi mới và tràn đầy sức sống đã được nhà thơ lựa chọn để mở ra thật hay và hấp dẫn:

“Sao anh không về chơi thôn Vĩ?

…khuôn mặt điền vào”

Một bức tranh miêu tả thôn Vĩ được nhà thơ thể hiện ngay trong bài thơ. Mở đầu, ta bắt gặp ngay câu hỏi nhẹ nhàng nhưng đầy trách móc của nhân vật trữ tình, hay chính là tiếng lòng đầy yêu thương, mong đợi của cô gái. Bức tranh thôn Vĩ Dạ tiếp theo được vẽ lên tràn đầy sức sống. Khung cảnh thiên nhiên đầy gợi cảm, xanh tươi và rực rỡ khi mặt trời lên trong những tia nắng ban mai ấm áp, cây cối xum xuê mơn mởn tạo nên một cuộc sống bình yên, gắn bó. Cây cau thẳng tắp trong buổi sớm mai được miêu tả khá đặc biệt, gợi đến một cái gì khỏe khoắn, chắc chắn của thiên nhiên. Hơn nữa, tình cảm mộc mạc, thân thương của làng quê được gợi lên qua hàng cau. Từ “mướt” ở đây thật đắt, được nhà thơ sử dụng một cách khéo léo để nói về sức sống tươi tốt của khu vườn, là sự mượt mà, mát rượi của tơ non đang trong quá trình phát triển. Ẩn hiện trong khu vườn là nét độc đáo của những cành trúc mảnh khảnh che lấy mặt phông, tưởng chừng không liên quan nhưng lại liên kết với nhau đến lạ lùng. Sau lũy tre lá, mặt chữ điền mơ hồ mơ màng, hư ảo.

Xem thêm bài viết hay:  7 hạt giống tâm hồn tập 5

Nếu như ở khổ thơ đầu bộc lộ cảm xúc của nhà thơ thì ở khổ thơ thứ hai là sự chuyển đổi tinh tế từ bộc lộ tình cảm sang miêu tả cảnh sông nước bâng khuâng, bâng khuâng:

“Gió đi theo gió…

… ngược thời gian cho tối nay?”

Hình ảnh mây gió bồng bềnh, bồng bềnh, phiêu bạt ở đây được dùng để chỉ nỗi buồn sâu thẳm, và trong thành ngữ “mây bồng bềnh”, “gió cuốn theo chiều gió” lại càng thấm đượm nỗi buồn man mác. . Khoảng cách giữa mây và gió khi không thể ở bên nhau được ví như mối tình thầm kín của nhà thơ. Cuộc chia ly, tiễn biệt ở đây có lẽ đã để lại trong lòng người nỗi buồn, sự u uất của tâm hồn. “Cảnh buồn có bao giờ vui” diễn tả rõ nét những dòng thơ trong đoạn văn này. Dòng sông Hương hiện lên trong thơ cũng vô cùng buồn bã, buồn tẻ và heo hút. Giờ đây, trong lòng tác giả, dòng sông thơ mộng trôi lững lờ trở nên buồn hiu quạnh, một cảm giác xa vắng. Tuy buồn nhưng tiếp đến hai câu cuối của đoạn thơ lại được thể hiện một cách thi vị với hình ảnh ánh trăng sáng, huyền ảo. Trong đó là một trái tim khao khát được yêu, khao khát được đặt trong thuyền trăng. Qua miêu tả của nhà thơ, bức tranh xứ Huế mộng mơ buồn nhưng đẹp và thơ mộng.

Xem thêm bài viết hay:  Câu 7 trang 79 SGK Hình học 11

Dù thế nào đi chăng nữa, nhà thơ vẫn tiếp tục sống, theo đuổi ước mơ trong trái tim đầy sức sống của mình:

“Khách đường xa, khách đường xa

Có ai biết chữ đậm không?”

Nhà thơ chưa bao giờ ngừng trái tim khát khao yêu đương, dù đau đớn, tủi hờn và những kỉ niệm tình yêu nhưng ông đã gửi gắm vào trang thơ đẹp. Mơ thấy khách đường xa, ai đó áo trắng… vạn vật trôi vào bao mộng mơ, màu trắng là màu nắng Vĩ Dạ khiến tác giả như ngây ngất trước sự trong sáng, thuần khiết, cao thượng của người mình yêu. .

Lúc này nhà thơ dừng lại đôi chút, giữa không gian khói lửa ấy anh thấy lòng người có thể mờ mờ và tình người cũng vậy. Lúc này nhà thơ dành mấy câu đưa cảm xúc vào để diễn tả tình yêu và tâm trạng của mình. Ẩn hiện trong màn sương, những cô gái Huế thấp thoáng xa xa, kín đáo, lòng tác giả chợt lóe lên ý nghĩ phải chăng họ giàu tình nghĩa, sở dĩ ông không dám khẳng định tình cảm của những cô gái Huế. .

“Có ai biết chữ đậm không?”

Một lời nhắc nhở, bộc lộ cảm xúc và một chút hụt hẫng thể hiện qua câu thơ nhẹ nhàng. Trái tim khao khát yêu thương này đã hụt hẫng khi tình yêu không đến được với tác giả. Tưởng chừng như một câu hỏi tu từ, nhưng ẩn sâu trong đó là một lời tự thuật rất thật của chính nỗi lòng của tác giả, đầy chất văn và cảm xúc.

Xem thêm bài viết hay:  Dàn ý nghị luận xã hội về tình mẫu tử (hay nhất)

Bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” tuy ngắn nhưng từng dòng thơ luôn khiến người đọc phải thổn thức, khắc khoải trước những tình cảm chân thành mà tác giả gửi gắm vào bài thơ. Bài thơ không chỉ nói về niềm khao khát một tình yêu nửa hư nửa thực mà còn thể hiện một bức tranh tuyệt sắc làm say đắm lòng người.

Đăng bởi: THPT Phan Đình Phùng

Chuyên mục: Văn lớp 11 , Ngữ Văn 11

Bạn thấy bài viết Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ hay nhất
có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ hay nhất
bên dưới để Trường THPT Phan Đình Phùng có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thptphandinhphung.edu.vn của Trường THPT Phan Đình Phùng

Chuyên mục: Giáo dục

Nhớ để nguồn bài viết này: Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ hay nhất
của website thptphandinhphung.edu.vn

Viết một bình luận