Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng        “Điều còn lại với mỗi nhà văn chính là giọng nói riê…

Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng
Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng        “Điều còn lại với mỗi nhà văn chính là giọng nói riê…

Hình Ảnh về: Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng
Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng        “Điều còn lại với mỗi nhà văn chính là giọng nói riê…

Video về: Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng
Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng        “Điều còn lại với mỗi nhà văn chính là giọng nói riê…

Wiki về Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng
Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng        “Điều còn lại với mỗi nhà văn chính là giọng nói riê…

Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng
Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng        “Điều còn lại với mỗi nhà văn chính là giọng nói riê… -

Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng

“Những gì còn lại với mỗi nhà văn là tiếng nói của chính anh ta, một tiếng nói ko tìm thấy trong cổ họng của bất kỳ người nào khác.” Đúng vậy, đã bước chân vào văn học nghệ thuật, nếu ko có cái tôi riêng, gương mặt nghệ thuật của mình thì trước sau cũng ko có chỗ đứng và bị thải trừ. Được biết tới là một trong những bậc trí dũng song toàn, Nguyễn Công Trứ đã khắc họa đậm nét dấu ấn nghệ thuật của mình qua “Bài ca ngất ngưởng”.

Mở đầu bài thơ, Nguyễn Công Trứ đã tạo dựng tư thế, phong thái của một kẻ thị dân tài hoa:

“Vũ trụ có ý định”

Ý muốn khẳng định, trong vũ trụ này, ko có gì ngoài tôi. Đoạn thơ tuy ngắn gọn nhưng đã phần nào trình bày được tư thế, phong thái của Nguyễn Công Trứ, ông nhận rõ và hiểu rõ vị trí của mình, trị giá tài năng và sức lực chân chính của mình nên tự tin khẳng định mình trước người đời. Làm người, đã làm trai đứng trong trời đất thì phải có chút tên tuổi với núi sông, đó là cái nợ của kẻ làm trai, nhưng cũng chính điều đó đã thôi thúc những dòng thơ hùng hồn khẳng định công lao của mình đối với quốc gia. giang sơn:

“Ông. Hi Van Tai Po đã vào lồng

Lúc thủ khoa, lúc tham tán, lúc Tổng đốc Dong

Kể cả những chiến lược đã thế tay ngất ngưởng.

Lúc thái hoà cờ tướng,

Thỉnh thoảng tôi vào phủ Thừa Thiên.”

Những vị quan trong câu thơ thứ hai là những vị quan nhưng Nguyễn Công Trứ đã làm, nếu ko phải là người tài giỏi, hiểu biết, từng trải thì sao có thể đảm đương được những công việc cao cả đó? Nếu như câu thơ mở đầu là một luận cứ khẳng định giác quan về tài tạo hình, khẳng định tầm vóc, trí tuệ của bản thân thì những câu thơ dưới lại như những luận cứ sinh động khẳng định luận điểm vừa nêu. thời kì một lần nữa khẳng định tài năng siêu việt của ông.

Cái tôi đó, thích chơi ngông, ko chỉ chơi dại lúc còn tại chức nhưng cả lúc từ quan về quê, sống cuộc đời thường dân cũng rất dại, nên tay chơi ngông:

“Làm giải đấu phân chia hàng năm

Đeo bò ngựa vàng đeo khắp nơi”

“Kìa ngọn núi kia mây trắng bao phủ

Tay cầm kiếm và cung nên tử tế

Thần tiên đi theo tốp một cặp dì cháu

Đức Phật cũng cười nhạo ông ta.”

Con người vốn có lòng tham nhưng thái độ sống cao cả này của Nguyễn Công Trứ phần nào khẳng định cái tôi bất chấp lợi danh, ko tham lam phú quý, ko còn hằn học, gượng gạo ép. Theo lễ thức chốn cung đình, bạn ko còn phải ngước nhìn lên nhìn xuống nhưng được tự do sống theo lý tưởng mình theo đuổi:

“Lúc bạn hát, lúc bạn uống, lúc bạn uống, lúc bạn hát

Ko Phật, ko tiên, ko vướng mắc.”

Ko vướng vào tục lệ, ko để lợi danh thế gian xen vào, yêu cái bình dị, thích cuộc sống tự do tự tại, đó là điều Nguyễn Công Trứ tìm thấy trong hai câu thơ, vừa phải. tự phiêu bồng, vừa phóng khoáng vừa vênh váo.

Ba dòng cuối vào vai trò hỗ trợ, khép lại toàn thể lời khẳng định cao cả trên, đồng thời nâng nó lên, khẳng định cái tôi cao hơn, vượt lên trên mọi ranh giới và giới hạn:

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích và bình giảng chi tiết nghệ thuật đặc sắc trong tác phẩm Đàn ghi ta của Lor-ca (hay nhất)

“Ko Tả, Nhạc cũng vào phường Hàn, Phủ

Ý vua là ta ban cho ngươi vẹn chung ni sư.

Trong triều người nào ngây ngẩn cả người như ngươi!”

Đó là biểu thị của một quân thần, khả năng vô song. Trong xã hội phong kiến ​​xưa, nam nhi trình bày lòng yêu nước trong cái tôi chung. Ở đây, chân lí, niềm tin và lí tưởng của cả một thời kì lịch sử được khẳng định rõ nét trong câu thơ của Nguyễn Công Trứ. Những câu cuối vừa lập luận, vừa bổ sung cho câu trước, ông là bề tôi trung thành, kính phép vua, phép nước, nhưng ông phải là người khiêm nhượng phục tùng, nhưng vẫn có tính kiêu ngạo. , mang đậm dấu ấn và cái tôi của tôi trong đó.

Tóm lại, qua bài thơ “Bài ca ngất ngưởng”, cái tôi của Nguyễn Công Trứ một lần nữa được khẳng định và nhấn mạnh. Một bản sắc riêng ko trộn lẫn, vì thế nhưng dung mạo nghệ thuật của nó vẫn được đào sâu qua dòng chảy của văn học lịch sử.

Đăng bởi: Trường THPT Phan Đình Phùng

Phân mục: Văn lớp 11 , Ngữ Văn 11

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Điều #còn #lại #với #mỗi #nhà #văn #chính #là #giọng #nói #riê

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Điều #còn #lại #với #mỗi #nhà #văn #chính #là #giọng #nói #riê

Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng

       “Điều còn lại với mỗi nhà văn chính là giọng nói riêng của mình, cái giọng riêng ko tìm thấy trong cổ họng của bất kì một người nào khác”. Đúng vậy, đã bước chân vào văn đàn nghệ thuật, nếu ko có một cái tôi riêng một gương mặt nghệ thuật riêng thì trước sau, anh sẽ chẳng có chỗ đứng và bị thải trừ. Được biết tới là một trong những cái tôi ngông, đầy khả năng, Nguyễn Công Trứ đã khắc họa đậm nét dấu ấn nghệ thuật của mình qua “Bài ca ngất ngưởng”.
      Mở đầu bài thơ, Nguyễn Công Trứ đã xác lập tư thế và tâm thế của một kẻ thị tài:
“Vũ trụ nội mạc phi phận sự”
        Ý muốn khẳng định, trong vũ trụ này, ko có việc gì ngoài ta. Câu thơ tuy ngắn gọn nhưng phần nào toát lên được tư thê và tâm thế của Nguyễn Công Trứ, ông biết rõ và hiểu rõ địa vị, trị giá chân tài thực lực của mình, do đó tự tin khẳng định mình trước người đời. Phận nam nhi, đã làm trai đứng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông, đó là cái nợ làm trai, nhưng cũng là cái đã thôi thúc những dòng thơ đầy mạnh mẽ khẳng định đóng góp của ông cho tổ quốc giang sơn:
“Ông Hi Văn tài bộ đã vào lồng
Lúc thủ khoa, lúc Tham tán, lúc Tổng đốc Đông
Gồm thao lược đã nên tay ngất ngưởng.
Lúc bình Tây, cờ đại tướng,
Có lúc về Phủ doãn Thừa Thiên.”
       Các chức sắc trong câu thơ thứ hai là những chức quan nhưng Nguyễn Công Trứ đã làm, nếu ko phải là một người tài giỏi, giàu tri thức, kinh nghiệm thao trường sao có thể đảm đương được những công việc cao cả đó? Nếu như câu thơ mở đầu là luận điểm khẳng định ý thức thị tài, khẳng định tầm vóc và trí năng của bản thân, thì những câu thơ ở dưới như những luận chứng sinh động khẳng định luận điểm đã nêu ở phía trên, đồng thời một lần nữa khẳng định tài năng vượt trội hơn người của ông.
       Cái tôi ngất ngưởng, thích chơi ngông đó ko chỉ chơi ngông lúc ông đương nghiệm tại quan, nhưng cả lúc từ mũ quan trở về quê, sống cuộc đời dân giã cũng vẫn rất ngông, cũng vẫn nên tay ông ngất ngưởng:
“Đô môn giải tổ chi niên
Đạc ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng”
“Kìa núi nọ phau phau mây trắng
Tay kiếm cung nhưng nên dạng từ bi
Gót tiên theo lững thững một vài dì
Bụt cũng nực cười ông ngất ngưởng”
        Con người ta vốn đều có lòng tham ko đáy, nhưng thái độ ngất ngưởng này của Nguyễn Công Trứ như phần nào khẳng định cái tôi bất chấp lợi danh, ko ham phú quý quyền quý của mình, ko còn bị luẩn quẩn, gò ép theo những lễ thức nơi cung vua phủ chúa, ko còn phải cúi trên nhìn dưới đầy gò bó nhưng được tự do tự tại sống theo lí tưởng nhưng mình theo đuổi:
“Lúc ca, lúc tửu, lúc cắc, lúc tùng
Ko Phật, ko Tiên, ko vướng tục”
       Ko vướng tục, ko để những được mất của thế gian làm vướng bận, một lòng yêu cái tầm thường, vui thú với cuộc sống tự do tự tại, đó chính là cái tôi Nguyễn Công Trứ ta bắt gặp trong hai câu thơ, vừa tự tại phiêu diêu, vừa phóng khoáng, hào hoa.
       Ba câu thơ cuối như vế đỡ, khép lại toàn thể lời khẳng định đầy ngất ngưởng phía trên, đồng thời tăng lên nó, khẳng định cái tôi ngất người cao hơn, vượt lên mọi lãnh thổ và giới hạn:
“Chẳng Trái, Nhạc cũng vào phường Hàn, Phú
Nghĩa vua tôi cho vẹn đạo xơ chung
Trong triều người nào ngất ngưởng như ông!”
       Vẹn đạo xơ chung, đó là biểu thị của một bậc quân thần, trí dũng vô song. Trong xã hội phong kiến xưa, nam nhi trình bày tình yêu nước của mình ở cái tôi chung. Ở đây, chân lý đó, niềm tin và lý tưởng của cả một thời kỳ lịch sử lại được khẳng định rõ nét trong câu thơ của Nguyễn Công Trứ. Những câu thơ cuối vừa lập luận, nhưng vừa bổ sung cho câu thơ trước đó, ông là một bậc quân thần tôi trung, ông tôn trọng luật vua phép nước, nhưng ông phải kẻ tầm thường chịu quy phục, nhưng vẫn đậm chất ngông, mang đậm dấu ấn và cái tôi của mình ở trong đó.
       Tóm lại, qua bài thơ “Bài ca ngất ngưởng”, cái tôi của Nguyễn Công Trứ một lần nữa được khẳng định và nhấn mạnh. Một bản sắc riêng, ko trộn lẫn, vì thế nhưng vẫn đằm sâu gương mặt nghệ thuật của mình qua dòng chảy văn học lịch sử.
Đăng bởi: Trường THPT Phan Đình Phùng
Phân mục: Lớp 11, Ngữ Văn 11

Xem thêm bài viết hay:  C4H9O2N có số đồng phân amino axit là

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Điều #còn #lại #với #mỗi #nhà #văn #chính #là #giọng #nói #riê

[rule_2_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Điều #còn #lại #với #mỗi #nhà #văn #chính #là #giọng #nói #riê

[rule_2_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Điều #còn #lại #với #mỗi #nhà #văn #chính #là #giọng #nói #riê

[rule_3_plain]

#Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Phân #tích #bài #thơ #Bài #ngất #ngưởng #Điều #còn #lại #với #mỗi #nhà #văn #chính #là #giọng #nói #riê

Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng

       “Điều còn lại với mỗi nhà văn chính là giọng nói riêng của mình, cái giọng riêng ko tìm thấy trong cổ họng của bất kì một người nào khác”. Đúng vậy, đã bước chân vào văn đàn nghệ thuật, nếu ko có một cái tôi riêng một gương mặt nghệ thuật riêng thì trước sau, anh sẽ chẳng có chỗ đứng và bị thải trừ. Được biết tới là một trong những cái tôi ngông, đầy khả năng, Nguyễn Công Trứ đã khắc họa đậm nét dấu ấn nghệ thuật của mình qua “Bài ca ngất ngưởng”.
      Mở đầu bài thơ, Nguyễn Công Trứ đã xác lập tư thế và tâm thế của một kẻ thị tài:
“Vũ trụ nội mạc phi phận sự”
        Ý muốn khẳng định, trong vũ trụ này, ko có việc gì ngoài ta. Câu thơ tuy ngắn gọn nhưng phần nào toát lên được tư thê và tâm thế của Nguyễn Công Trứ, ông biết rõ và hiểu rõ địa vị, trị giá chân tài thực lực của mình, do đó tự tin khẳng định mình trước người đời. Phận nam nhi, đã làm trai đứng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông, đó là cái nợ làm trai, nhưng cũng là cái đã thôi thúc những dòng thơ đầy mạnh mẽ khẳng định đóng góp của ông cho tổ quốc giang sơn:
“Ông Hi Văn tài bộ đã vào lồng
Lúc thủ khoa, lúc Tham tán, lúc Tổng đốc Đông
Gồm thao lược đã nên tay ngất ngưởng.
Lúc bình Tây, cờ đại tướng,
Có lúc về Phủ doãn Thừa Thiên.”
       Các chức sắc trong câu thơ thứ hai là những chức quan nhưng Nguyễn Công Trứ đã làm, nếu ko phải là một người tài giỏi, giàu tri thức, kinh nghiệm thao trường sao có thể đảm đương được những công việc cao cả đó? Nếu như câu thơ mở đầu là luận điểm khẳng định ý thức thị tài, khẳng định tầm vóc và trí năng của bản thân, thì những câu thơ ở dưới như những luận chứng sinh động khẳng định luận điểm đã nêu ở phía trên, đồng thời một lần nữa khẳng định tài năng vượt trội hơn người của ông.
       Cái tôi ngất ngưởng, thích chơi ngông đó ko chỉ chơi ngông lúc ông đương nghiệm tại quan, nhưng cả lúc từ mũ quan trở về quê, sống cuộc đời dân giã cũng vẫn rất ngông, cũng vẫn nên tay ông ngất ngưởng:
“Đô môn giải tổ chi niên
Đạc ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng”
“Kìa núi nọ phau phau mây trắng
Tay kiếm cung nhưng nên dạng từ bi
Gót tiên theo lững thững một vài dì
Bụt cũng nực cười ông ngất ngưởng”
        Con người ta vốn đều có lòng tham ko đáy, nhưng thái độ ngất ngưởng này của Nguyễn Công Trứ như phần nào khẳng định cái tôi bất chấp lợi danh, ko ham phú quý quyền quý của mình, ko còn bị luẩn quẩn, gò ép theo những lễ thức nơi cung vua phủ chúa, ko còn phải cúi trên nhìn dưới đầy gò bó nhưng được tự do tự tại sống theo lí tưởng nhưng mình theo đuổi:
“Lúc ca, lúc tửu, lúc cắc, lúc tùng
Ko Phật, ko Tiên, ko vướng tục”
       Ko vướng tục, ko để những được mất của thế gian làm vướng bận, một lòng yêu cái tầm thường, vui thú với cuộc sống tự do tự tại, đó chính là cái tôi Nguyễn Công Trứ ta bắt gặp trong hai câu thơ, vừa tự tại phiêu diêu, vừa phóng khoáng, hào hoa.
       Ba câu thơ cuối như vế đỡ, khép lại toàn thể lời khẳng định đầy ngất ngưởng phía trên, đồng thời tăng lên nó, khẳng định cái tôi ngất người cao hơn, vượt lên mọi lãnh thổ và giới hạn:
“Chẳng Trái, Nhạc cũng vào phường Hàn, Phú
Nghĩa vua tôi cho vẹn đạo xơ chung
Trong triều người nào ngất ngưởng như ông!”
       Vẹn đạo xơ chung, đó là biểu thị của một bậc quân thần, trí dũng vô song. Trong xã hội phong kiến xưa, nam nhi trình bày tình yêu nước của mình ở cái tôi chung. Ở đây, chân lý đó, niềm tin và lý tưởng của cả một thời kỳ lịch sử lại được khẳng định rõ nét trong câu thơ của Nguyễn Công Trứ. Những câu thơ cuối vừa lập luận, nhưng vừa bổ sung cho câu thơ trước đó, ông là một bậc quân thần tôi trung, ông tôn trọng luật vua phép nước, nhưng ông phải kẻ tầm thường chịu quy phục, nhưng vẫn đậm chất ngông, mang đậm dấu ấn và cái tôi của mình ở trong đó.
       Tóm lại, qua bài thơ “Bài ca ngất ngưởng”, cái tôi của Nguyễn Công Trứ một lần nữa được khẳng định và nhấn mạnh. Một bản sắc riêng, ko trộn lẫn, vì thế nhưng vẫn đằm sâu gương mặt nghệ thuật của mình qua dòng chảy văn học lịch sử.
Đăng bởi: Trường THPT Phan Đình Phùng
Phân mục: Lớp 11, Ngữ Văn 11

Xem thêm bài viết hay:  Câu 2 trang 93 sgk Vật Lý 11 nâng cao

Bạn thấy bài viết Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng
Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng        “Điều còn lại với mỗi nhà văn chính là giọng nói riê…
có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng
Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng        “Điều còn lại với mỗi nhà văn chính là giọng nói riê… bên dưới để Trường THPT Phan Đình Phùng có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thptphandinhphung.edu.vn của Trường THPT Phan Đình Phùng

Chuyên mục: Giáo dục

Nhớ để nguồn bài viết này: Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng
Phân tích bài thơ: Bài ca ngất ngưởng        “Điều còn lại với mỗi nhà văn chính là giọng nói riê…
của website thptphandinhphung.edu.vn

Viết một bình luận