Cảm nhận bài thơ Dọn về làng của Nông Quốc Chấn (hay nhất)

Bạn đang gặp khó khăn khi viết bài luận của mình? Cảm nhận bài thơ Dời về làng của Nông Quốc Chấn? Đừng lo lắng! Mời các bạn cùng tham khảo những bài văn mẫu đã được chọn lọc và biên soạn với nội dung súc tích, chi tiết và hay nhất của Trường THPT Phan Đình Phùng dưới đây để biết cách làm cũng như bổ sung thêm vốn từ vựng. Hi vọng bạn có một tài liệu hữu ích!

Cảm nhận bài thơ Dời về làng của Nông Quốc Chấn – Bài hát mẫu

Nông Quốc Chấn là nhà thơ, nhà hoạt động văn hóa, người dân tộc Tày ở Cao Bằng. Bài thơ Về làng được sáng tác trong chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950 là tác phẩm tiêu biểu nhất của Nông Quốc Chấn. Nguyên văn bằng tiếng Tày, tác giả đã dịch sang tiếng phổ thông dưới dạng thơ tự do.

Nhà thơ đã sử dụng sự đối lập giữa quá khứ đau thương với niềm vui chiến thắng, giải phóng, ca ngợi sự hồi sinh, vươn lên của quê hương và các dân tộc Cao – Bắc – Lạng.

Mở đầu bài thơ là tiếng gọi của mẹ; gọi mẹ báo tin vui, tin mừng chiến thắng:

Mẹ ơi! Cao – Lạng hoàn toàn giải phóng

West bị giết và bị bắt sống trong một đàn

Vệ binh quốc gia tái chiếm pháo đài

Người nhiều như kiến, súng đầy như củi.

Bài thơ sống lại khung cảnh chiến trường Biên giới năm 1950. Quân ta đánh chiếm đồn Đông Khê, tiêu diệt hai cánh quân: Sác Tòng và Lépa, hàng nghìn tên giặc Tây bị “giết, bắt sống”. Hai phép so sánh “dân đông như kiến, súng đầy như củi” đã thực sự nói lên sức mạnh và ý chí chiến đấu, quyết thắng của quan lại và nhân dân ta lúc bấy giờ.

Từ niềm vui chiến thắng, người con đau xót nhớ lại những năm tháng dài gian khổ, đau thương dưới ách đô hộ, giặc Pháp ác liệt.

Trên đường trở về làng cũ “sửa nhà, trồng cỏ” để “Cày ruộng trồng lúa, trồng ngô, trồng khoai”, người con trai bồi hồi nhớ lại:

Mấy năm nay, tôi quên mất Tết tháng Giêng, rằm tháng Bảy,

Xem thêm bài viết hay:  Bài 7 trang 133 SGK Đại số 11

Chạy một mạch về núi, mùi đắng rồi sao?

Ngày lễ cũ phải được quên đi! Những thuần phong mỹ tục của dân tộc phải bị lãng quên. Bàn thờ tổ tiên lạnh lẽo, nghi ngút khói. Trải lòng cay đắng khi liên tục phải chạy trốn kẻ thù: “Chạy suốt từ núi này sang khe núi khác, lòng đầy cay đắng”.

Làm sao tôi quên được những kỷ niệm đau thương của một thời gian khó với nhiều thiên tai, địch họa. Mưa rừng mây mù, gió bão, sấm sét, lán sập, cửa nát, chân che. Giặc lùng sục đất lán, cướp bóc, gây ra bao thảm cảnh:

Phát súng đó! Kẻ thù của phương Tây lại đến

Mỗi cái lán nó cháy trơ trụi.

Anh ấy lấy hết quần áo trong túi…

Bài thơ như một thước phim ghi lại cảnh đồng bào chạy trốn trong rừng sâu những năm đầu kháng chiến chống Pháp. Phương thức liệt kê và tự sự mở ra một không gian nghệ thuật với nhiều chi tiết chân thực và xúc động. Cảnh người mẹ chạy trốn chiến tranh, vừa dỗ dành con, vừa vẫy tay chào anh trai và “Đôi tay dắt con, đôi vai mang đầy gánh nặng – Con mù không nỡ cất đi”. Cảnh cha bị giặc bắt, “Cha chửi Việt gian trá đánh Tây” bị giặc giết dã man:

Súng nổ trong một loạt vụ nổ,

Cha ngã lăn ra đất.

Cảnh chôn cất người chồng, người cha thân yêu đẫm nước mắt:

Anh em tản mác không biết tìm ở đâu

Không có kế hoạch, không có ai để đưa cha đi

Mẹ chuẩn bị một tấm màn che cho chồng,

Tôi cởi khăn liệm cho cha tôi

Mẹ tôi đưa bố tôi đi nằm

Máu đầu tiên, trên mặt nước tràn ra…

Tất cả những cảnh tượng đau thương, đáng thương ấy đã được nhà thơ tái hiện một cách chân thực bằng rất nhiều máu và nước mắt. Sau tiếng khóc nghẹn ngào là tiếng khóc hận thù:

Bạn sẽ chết! Giặc Pháp hung hãn.

Chặt thịt của bạn, tôi mới.

Qua đó, chúng ta thấy rõ hơn: súng đạn của quân xâm lược đã không thể khuất phục được nhân dân ta.

Đoạn hai của bài thơ nói lên niềm vui giải phóng, quê hương hồi sinh, sức sống mãnh liệt của dân tộc.

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích bi kịch hồn Trương Ba (hay nhất)

Có nhiều âm thanh trong không gian Cao – Bắc – Lạng bao la. Có tiếng “cười”, “tiếng người nói”, tiếng cười của lũ trẻ nô nức đi học. Có tiếng ô tô “leng keng”; có tiếng gà trống gáy, tiếng chó sủa. Có rất nhiều hình ảnh phấn khích đáng yêu:

Dọn lán, bỏ rừng, người về làng.

Anh ta nói cỏ nằm trong cánh đồng dày

Tôi cày mẹ tôi để dọn ruộng của chúng tôi.

Cuộc sống hồi sinh, cuộc sống bình yên đã trở lại với dân làng: “Khói bếp bay trên mái lá”. Phải mất rất nhiều máu xương mới có được làn khói lam chiều thân thương ấy.

Nếu ở đầu bài thơ, tác giả lặp lại từ “không” đến sáu lần (không biết đường đi, cha không nói được, không ai chống gậy thì bà cụ mất, không biết ở đâu. để nhìn, không có kế hoạch, không có ai). tiễn cha đi) để phản ánh bao nhiêu nỗi đau đã đè nặng lòng người, ở đoạn hai, cụm từ “không” xuất hiện bảy lần để nêu bật một hiện thực của cuộc kháng chiến, đó là sự hồi sinh và vươn lên đứng lên. ngay thẳng của nhân dân chúng tôi:

– Mặc gà trống gáy, chó sủa đừng lo.

– Ngày 2 lần, không tìm củ ấu, củ nâu.

– Đường hẻm giờ không có cỏ

– Vào vườn chuối, hổ không dám đẻ.

– Quả trên cành không lo tự chín, rụng.

– Cánh đồng sẽ không trở thành nơi máu chảy thành vũng.

– Chân mang giày không sợ nứt nẻ.

Hình ảnh đoàn quân chiến thắng “vừa hát vừa ung dung tiến quân” ​​được nhà thơ nói đến với tất cả niềm hân hoan, tự hào:

Nhóm người nhổ lá cây để tiến về phía trước

Một khẩu súng trên vai, một bao gạo buộc trên vai…

Một lần nữa, Nông Quốc Chấn đã thành công khi liệt kê, đưa ra hàng loạt chi tiết rất thật, rất sinh động để nói lên niềm vui chiến thắng và sự hồi sinh của quê hương sau giải phóng.

Bốn dòng cuối của bài thơ là lời tiễn biệt người mẹ già của đứa trẻ đang đi chiến đấu. Mẹ tôi ở lại hậu phương, tôi ra mặt trận với quyết tâm “đánh đuổi” giặc Pháp, Mỹ xâm lược. Hình ảnh “mặt trời chói chang” có ý nghĩa nói về thắng lợi của cuộc kháng chiến, của cách mạng, sự đổi thay lớn lao và niềm vui dâng trào trong lòng người.

Xem thêm bài viết hay:  Dàn ý chi tiết phân tích hình ảnh người phụ nữ qua bài thơ Tự tình 2 và Thương vợ

Lời mẹ nói cho con biết bao tình thương mến. Chuyến đi đầy nhiệt huyết và tràn đầy niềm tin:

Mặt trời chói chang mẹ ơi!

Tôi đi bộ đội, mẹ tôi ở nhà,

Giặc Pháp, Mỹ cũng giết và cướp của nhân dân trên đất nước ta

Bỏ nó đi, tôi sẽ chăm sóc mẹ tôi.

Cái hay của “Về làng” là lời thơ giản dị, mộc mạc với nhiều tình tiết chọn lọc cảm động. Nỗi đau chiến tranh, hình ảnh người bà, người cha trong cơn đau lửa, niềm vui giải phóng và hình ảnh quê hương hồi sinh được thể hiện một cách hết sức giản dị và cảm động. Di chuyển về làng là một trong những thành tựu đáng tự hào của thơ ca kháng chiến thời chống Pháp. Hơn nửa thế kỷ sau, bài thơ vẫn để lại cho chúng ta nhiều cảm xúc.

Cảm nhận bài thơ Dời về làng của Nông Quốc Chấn (ngắn, hay nhất) (ảnh 2)

Đây là những bài văn mẫu Cảm nhận bài thơ Dời về làng của Nông Quốc Chấn làm Trường THPT Phan Đình Phùng Sưu tầm và tổng hợp, mong rằng với nội dung tài liệu tham khảo này sẽ giúp các bạn hoàn thành bài văn của mình một cách tốt nhất!

Đăng bởi: THPT Phan Đình Phùng

Chuyên mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

Bạn thấy bài viết Cảm nhận bài thơ Dọn về làng của Nông Quốc Chấn

(hay nhất)
có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Cảm nhận bài thơ Dọn về làng của Nông Quốc Chấn

(hay nhất)
bên dưới để Trường THPT Phan Đình Phùng có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thptphandinhphung.edu.vn của Trường THPT Phan Đình Phùng

Chuyên mục: Giáo dục

Nhớ để nguồn bài viết này: Cảm nhận bài thơ Dọn về làng của Nông Quốc Chấn

(hay nhất)
của website thptphandinhphung.edu.vn

Viết một bình luận