Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu 2022-2023

Bạn đang xem:
Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu 2022-2023
tại thptphandinhphung.edu.vn

Mẫu số 1:

Thời kì trôi qua mau chỉ còn lại những kỉ niệm. Kỉ niệm thân yêu ơi, sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô, bè bạn mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn. Để rồi mai chia xa, lòng chợt dâng niềm thiết tha Nhớ bè bạn, nhớ mái trường xưa….”

Thời kì trôi qua thật nhanh nhưng mà chúng ta ko hề hay biết. Mỗi người đều trải qua thời học trò với biết bao kỉ niệm buồn vui. Mỗi lúc câu hát vang lên, trong lòng tôi lại dâng trào những xúc cảm về mái trường cấp III thân yêu của mình. Mái trường là ngôi nhà thứ hai, là nơi gắn bó với những người thầy, người cô và bè bạn thân thiết trong thời kì dài. Nơi đó là nơi chất chứa bao kỉ niệm tươi đẹp khó quên cùng hoài bão ước mơ lúc còn ngồi trên ghế nhà trường của mỗi người. Cũng nơi đó cho tôi biết bao kỉ niệm đẹp về những người thầy, người cô của mình. Mái trường gắn bó, dạy dỗ tôi nên người và cũng cho tôi bao bài học. Nhất là đã mái trường với cô chủ nhiệm lớp 11 đã cho tôi bao xúc cảm thân yêu và tình yêu quý ko sao kể hết, tôi rất trân trọng và hàm ơn cô giáo của tôi.

Năm lớp 10 sau lúc thi lên cấp III bản thân tôi vì bố mẹ muốn theo khối A nên đã đăng ký học. Tuy nhiên do nền tảng khối A ko có, bản thân mải chơi nên kết quả học tập của tôi rất kém, thi thường xuyên ở top cuối của lớp và tôi cũng chán nản. Bản thân tôi lúc đó là những suy nghĩ nông nổi, những lần ngã gục vì mỏi mệt và chán nản với chính bản thân mình. Lên lớp 11 tôi đã tự xin chuyển khối C nhưng mà ko hỏi bố mẹ. Lúc bố mẹ biết đã mắng tôi rất nhiều và cũng ko ưng ý. Cũng may mắn lúc chuyển khối bản thân tôi đã được gặp cô Thanh – thầy cô giáo chủ nhiệm mới. Nhờ có cô, chính những lời nhắc nhở, dạy bảo, động viên của cô đã làm nên một cô học trò chín chắn biết suy nghĩ hơn của hôm nay. Cô là người đã dạy dỗ tôi nên người, cho tôi những bài học quý giá và dạy tôi bao điều hay lẽ phải. Cô cũng định hướng và cho tôi biết bao điều quý báu ko chỉ sách vở nhưng mà cả thực tiễn.

Cô là người với ngoại hình ko quá đã mắt, hơi mũm mĩm và ko được cao cho lắm. Nhưng giọng của cô rất hay, ấm và có sức thuyết phục. Tóc dài đen được cô buộc gọn ghẽ lúc hè và thả xõa lúc đông tới. Cô mặc y phục tới lớp rất lịch sự, hòa nhã chứ ko hề diêm dúa hay cẩu thả. Cô là người mẹ, là người chị, là trợ thủ với cả lớp, với tôi trong suốt thời kì học Phổ thông trung học tại mái trường Yên Lạc. Có biết bao kỉ niệm nhưng mà chắc đi hết đời tôi cũng không thể nào quên được.

Lúc bước vào lớp 11, bản thân tôi vẫn mù mờ, chẳng biết học ra sao và làm gì, thậm chí chưa bao giờ nghĩ sẽ đạt kết quả tốt trong kỳ thi đại học sau này. Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản ko học được khối A thì theo ban C thử sức vậy. Thế nhưng cô Thanh đã truyền lửa, truyền tâm huyết để bản thân đạt được thật nhiều thành tích trong năm học này.  Cuộc đời mỗi người gặp được người thầy, người cô tâm huyết dẫn lối là sự may mắn và đáng quý. Sự  trưởng thành cũng đi qua từ trải nhiệm của những tháng ngày học trò. Và cô giáo chính là người lái đò thầm lặng, những người tận tụy hết lòng với nghề, với học trò của mình, người mang tới nguồn tri thức như ngọn hải đăng sáng soi dẫn lối từng bước đường tôi đi. Giống như những câu thơ tôi đã từng nghe ở đâu đó:

Một đời người một dòng sông…

Mấy người nào làm kẻ đứng trông bờ bến

Qua sông phải lụy đò

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa”

Trong suy nghĩ của nhiều người và của bố mẹ tôi và cả chính tôi thì học khối C là học thuộc, là học vẹt và giành cho những người học chưa tốt. Thế nhưng lúc được gặp cô, học theo các học của cô, bản thân tôi đã thay đổi tư duy. Học khối nào cũng quan trọng và học khối C cũng rất thông minh và giành cho những người thông minh.  Cô có phương pháp giảng rất riêng và chẳng giống người nào. Cô dạy Địa lý và học địa với cô ko hề khô khan. Cô dạy chúng tôi cách ghi nhớ sao cho lâu, cho sâu và cách tư duy vấn đề sao cho hiệu quả. Ko phải học cô đọc đâu trò chép đó, cô dạy chúng tôi có ý kiến tư nhân, được tranh luận các vấn đề và giải pháp khắc phục. Mỗi buổi học của cô thời kì thấm thoắt thoi đưa, cứ chớp mắt cái đã hết buổi học. Mỗi buổi học là sự hào hứng, vui vẻ và hiệu quả. Từ một ko biết gì về địa nhưng mà nhờ cô tôi hiểu ra vấn đề, biết cách tư duy và học sao hiệu quả.

Xem thêm bài viết hay:  Hoàn thành PTHH sau: Na2S2O3 + H2SO4

Cô là người đưa ra mục tiêu, đưa ra sự trải nhiệm và dám cho bản thân tôi thời cơ. Chính cô cho tôi theo học đội tuyển với cô, cho tôi được thử sức và thi vượt cấp địa 12 cùng các anh chị lớp trên. Dù kết quả giải thưởng mang về đạt Khuyến khích Tỉnh nhưng cũng là sự trải nhiệm vô cùng quý báu của tôi với môn học mới. Cô cũng là người giúp sức tôi chứng minh với bố mẹ, bản thân tôi học khối C và mang lại tự hào cho gia đình với rất nhiều giải thưởng của lớp, của trường và tỉnh. Thi khảo sát mỗi kỳ thì tôi luôn đạt kết quả trong top đầu của lớp và nhiều lần vô địch. Ko chỉ vậy, các môn học của tôi đều đạt kết quả tốt và đứng thứ nhất trong lớp. Lúc thi học trò giỏi Tỉnh khối 11 cũng may mắn đạt giải 3…. Dù ko nói ra nhưng sự cảm động hàm ơn của thôi với cô là vô cùng lớn lao. “Dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng nghìn năm, làm sao em tới hết công ơn người thầy!”

Những năm tháng học trò may mắn được gặp mặt và theo học cô đã cho tôi hành trang sẵn sàng bước vào đời. Cô ko chỉ là người cô, người mẹ nhưng mà còn là người bạn để tôi gửi gắm tâm tình. Mỗi lúc buồn vui hoặc gặp những chuyện ko biết khắc phục sao trong gia đình, cuộc sống và bè bạn tôi thường tâm tình với cô. Cô lắng tai, đưa ra lời khuyên và chỉ dạy tôi điều hay, điều phải. Cô ko hề trách mắng nhưng mà chỉ khuyên nhủ nhẹ nhõm và thật tình giúp tôi hiểu ra, lựa chọn và xử lý sao cho đúng mực nhất.

Bản thân và cô có rất nhiều kỉ niệm quý báu nhưng mà suốt cuộc đời này sẽ theo tôi và là những kỉ niệm đẹp của đời học trò. Là một đứa ko khéo mồm, bản thân tôi ko sao nói cho hết những gì trong lòng mình tình cảm giành cho cô. Cảm ơn cô đã cho em tất cả, đó là niềm tin, là sự thật tình, và nghị lực vươn lên trong đường dẫn tới ngày mai. Cám ơn cô – lời cảm ơn đó em chưa bao giờ nói, em sẽ sống có trách nhiệm với tình thương, quan tâm, và lòng vị tha cô đã dành cho chúng em. Tương lai mai này dù có đi tới đâu, có trưởng thành và làm mướn việc nào đi chăng nữa thì tình cảm giành cho cô, cho  mái trường Yên Lạc là ko bao giờ thay đổi. Thanh xuân của tôi gắn liền với mái trường, với cô và biết bao bè bạn. Dù thời kì có trôi đi, phủ bụi và xóa nhòa tất cả thì tình cảm của tôi dành cho mái trường, cho cô chủ nhiệm của mình tại đây vẫn luôn đong đầy và vẹn nguyên ko gì thay thế được.

Mẫu số 2:

Trong suốt những năm tháng học dưới mái trường mến yêu, người nhưng mà em kính mến nhất đó là cô Thanh. Đó là người đã mang lại cho em những tình cảm cao quý của một người cô giáo đối với học trò.

Em còn nhớ rõ, năm em học lớp hai, ngày trước tiên cô Thanh bước vào lớp với dáng vẻ rất hiền từ. Cô còn trẻ lắm, dáng cô thanh mảnh, nhỏ nhắn và rất dễ thương. Cô rất thương yêu học trò. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học trò nhưng rất nghiêm túc trong giảng dạy.

Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào ko hiểu bài, cô quan tâm ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những bạn nam hay đùa nghịch, phá phách cô nhẹ nhõm nhắc nhở. Cô thường lấy những mẩu chuyện vui, có ích để giáo dục chúng em. Bạn nào có lỗi cô chỉ khuyên răn chứ ko hề la mắng. Còn bạn nào học yếu cô luôn quan tâm đặc thù để bạn đó tiến bộ hơn. Vì thế chúng em người nào cũng yêu quý cô, xem cô như người mẹ thứ hai của mình.

Em còn nhớ có một hôm, lúc học xong tiết cuối đột nhiên em bị sốt, người nóng ran. Cô đã ko ngại đường xa chở em về nhà, báo cho mẹ em biết bệnh tình của em. Sau đó em nghỉ học mấy ngày để hồi phục do bị sốt siêu vi. Dù ko đi học những bữa nào cô cũng tới thăm em và phân công các bạn thay phiên chép bài cho em. Chỗ nào em ko hiểu cô sẽ giảng lại tường tận.

Xem thêm bài viết hay:  Du học Bồ Đào Nha nên chọn trường nào?

Bạn nào có hoàn cảnh gia đình khó khăn cô cũng giúp sức, có lúc còn đóng tiền học phí dùm cho một bạn trong lớp có hoàn cảnh mồ côi ba mẹ ở với bà ngoại. Trong lớp người nào cũng quý mến cô, ngày Nhà giáo Việt Nam chúng em tặng quà cho cô cô chỉ cười bảo: “Món quà quý nhất với cô đó là kết quả học tập thật giỏi của các em đó!” Ngoài việc dạy tri thức ở trường, cô còn dạy cho chúng em kỹ năng múa hát.

Giờ đây, tuy đã xa cô nhưng em vẫn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt, giọng nói dịu dàng của cô. Cô đã truyền cho em một tấm lòng nhân hậu, dạy em biết cách mến thương và quan tâm tới mọi người, tin yêu cuộc đời. Em tự hứa với lòng sẽ học thật giỏi để cho cô vui lòng, trở thành con ngoan, trò giỏi và một người có ích cho xã hội. Cô là tấm gương sáng để học trò chúng em noi theo.

Mẫu số 3:

Thời kì cứ thế trôi qua như thoi đưa, vậy là thấm thoắt đã mười hai năm học sắp trôi qua. Đứa trẻ ngày nào còn khóc lóc, xếp sau lưng mẹ trong ngày trước tiên cắp sách tới trường. Giờ đây đã sắp phải nói lời chia tay với mái trường, với thầy cô, bè bạn và cũng chia tay luôn cả hai chữ “học trò” của bản thân mình.

Vậy đấy, thời kì trôi qua có bao giờ trở lại, suốt những năm tháng qua gắn bó với “thầy cô và mái trường” nơi đã để lại cho tôi biết bao nhiêu kỉ niệm của một thời ko thể nào quên. Chỉ còn vài ngày nữa thôi là tới ngày 20/11- ngày Nhà Giáo Việt Nam, cũng là ngày cuối cùng “tôi” của thời học trò được bên mái trường, thầy cô và bè bạn nơi đây tại mái trường mang tên THPT chuyên… – ngôi nhà thứ hai nơi tôi đã gắn bó.

Đột nhiên những kỉ niệm trong tôi chợt ùa về một cách rõ nét hơn bao giờ hết đưa tôi trở về những tháng ngày còn là một đứa học trò lớp 9. Nhớ ngày nào ngôi trường mang tên chuyên … còn quá xa lạ với tôi, ngôi trường mong ước của biết bao lứa học trò như tôi. Có nhẽ ấn tượng trước tiên về ngôi trường chuyên… này phải kể tới “con dốc” vừa dài, vừa cao vời vợi xuất hiện trước mắt. Biết bao lần đứng dưới chân dốc trường nhìn lên, nơi một chân trời mới sắp mở ra trước mắt tôi. Leo lên hết con dốc đó, lần trước tiên đứng ở cổng trường học nhìn vào trường, tôi đã hét thật to như để thỏa mãn sự sung sướng, thích thú xen lẫn tò mò của bản thân mình về trường… Thật sự, trước lúc trở thành một thành viên trong ngôi nhà chung chuyên…, tôi đã dành một tình yêu trọn vẹn cho ngôi trường này. Để rồi xúc cảm như vỡ òa lúc biết mình đã trở thành một thành viên nhỏ nhỏ trong ngôi nhà chung. Có thể tôi quá lan man nhưng có nhẽ những kỉ niệm trước tiên về ngôi trường luôn là những kí ức theo ta đi suốt cuộc đời. Kỉ niệm với ngôi trường này nhiều lắm kể làm sao cho hết, thời kì gắn bó với ngôi trường trong suốt quãng thời tuổi thanh xuân cấp ba của tôi còn nhiều hơn là khoảng thời kì ở nhà. Ngôi trường gắn bó với tôi cả lúc vui lẫn lúc buồn. Nào là những ngày học thêm tối ngày cùng bè bạn ăn ở căng tin của trường. Nào là những ngày lao động, trực tuần mệt nhoài. Nào là những ngày trời lạnh rét run người vẫn tới trường học thêm ca lỡ tới tám giờ tối mới về. Nào là những ngày trời mưa… Đâu đây trong tôi những ngày lang thang khắp các ngõ ngóc của trường ko khác gì những nhà thám hiểm mở rộng tầm mắt tới những vùng đất mới. Thật nhiều, thật nhiều những kỉ niệm nơi đây.

Một đời người – một dòng sông…
Mấy người nào làm kẻ đứng trông bờ bến,
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa

(Người lái đò)

Nếu cha mẹ là người đã sinh ra ta, đưa ta tới với cuộc đời này thì thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai đã dạy cho ta tri thức, truyền đạt cho ta biết bao điều hay lẽ phải về kỹ năng sống, giúp ta nên người. Quả đúng như lời thơ, có mấy người nào đi suốt cuộc đời mình nhưng mà ko có người thầy, người cô dẫn lối. Có mấy người nào trưởng thành nhưng mà ko phải trải qua những tháng ngày học trò, ngồi trên ghế nhà trường nghe thầy cô giảng bài. Thầy cô – những người lái đò tận tụy hết lòng với nghề, với mỗi lứa học trò của mình. Làm sao có thể lớn lên, có thể trưởng thành nhưng mà ko có thầy cô ở bên dạy dỗ, dẫn đưa. Thầy cô giống như những cây chỉ nam, những ngọn hải đăng giúp ta định vị, tìm thấy hướng lúc đi lầm đường, lạc lối. Thầy cô giống như ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Tiếng thầy cô giảng bài hăng say trên lớp vẫn vang vọng đâu đây. Rồi là những nụ cười lúc thấy những đứa học trò của mình đạt điểm cao, đạt nhiều thành tích cao trong học tập, đang dần trưởng thành theo năm tháng. Rồi là những giọt nước mắt đượm buồn lúc thấy học trò của mình bị điểm kém, ko nghe lời, lười học… “Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi. Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa, ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy”. Mặc cho người ta ngập chìm trong những toan lo, tính toán chuyện cơm áo lợi danh, chuyện bán sắm cả tình cảm, cả trí tuệ. “Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ. Dù năm tháng sông dài gió mưa còn người nào nhớ người nào quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh hiện thời đã phai. Thầy vẫn đứng bên sân trường năm đó, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những lúc trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, Thầy tới như muôn vàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời. dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng nghìn năm làm sao em đếm hết công ơn người thầy”. Những lời bài hát đã nói lên hết những gì cần nói… Thầy cô với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học trò nên người. Mỗi lần nghe thầy cô giảng bài, thỉnh thoảng nhìn lên gương mặt đó tôi lại thấy mỗi ngày trôi qua trên gương mặt đó lại hằn lên những nếp nhăn, những cái tóc bạc theo năm tháng, tôi lại thấy buồn tới lạ. Có nhẽ, chỉ có sự nỗ lực nỗ lực, siêng năng, lấy kết quả học tập của mình để bù đắp cho công ơn thầy cô, cho những gì nhưng mà thầy cô đã dành trọn vẹn nửa đời người cho nghề giáo. Ngày 20/11 đang tới gần, có thể nhiều người sẽ đem tặng thầy cô của mình những bó hoa to, lộng lẫy. Những món quà đắt tiền. Hay những món đồ sắm vội vã trong các cửa tiệm. Nhưng với tôi, ko có gì có thể thay thế bằng những lời chúc, ngồi bên thầy cô trò chuyện về những kỉ niệm một thời gắn bó, bởi chỉ có tình cảm thật tình xuất phát từ trái tim mới tới được trái tim. Một lần nữa tôi xin chúc thầy cô – những người lái đò tận tụy của mình sức khỏe dồi dào, công việc tốt… để dẫn đưa những lứa học trò của mình qua sông.

Xem thêm bài viết hay:  Tóm tắt tiểu sử Cao Bá Quát | Ngữ Văn 11

Tôi phải cảm ơn, cảm ơn thật nhiều tới ngôi nhà chung chuyên… và những người thầy, người cô hết lòng vì học trò của mình bằng một tình cảm trọn vẹn nhất. Có nhẽ, mái trường và thầy cô nơi đây là một mảnh ghép trong cuộc đời tôi nhưng mà có đi tới đâu, dù thời kì có trôi qua nhiều biết mấy, phủ bụi và xóa nhòa đi tất cả thì tình cảm dành cho mái trường và thầy cô nơi đây vẫn luôn đong đầy và trọn vẹn.

Bạn thấy bài viết
Bài dự thi viết về những kỉ niệm thâm thúy về thầy cô và mái trường mến yêu 2022-2023

có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về
Bài dự thi viết về những kỉ niệm thâm thúy về thầy cô và mái trường mến yêu 2022-2023

bên dưới để thptphandinhphung.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường THPT Phan Đình Phùng

Phân mục: Văn học
#Bài #dự #thi #viết #về #những #kỉ #niệm #sâu #sắc #về #thầy #cô #và #mái #trường #mến #yêu

Bạn thấy bài viết Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu 2022-2023 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu 2022-2023 bên dưới để Trường THPT Phan Đình Phùng có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: thptphandinhphung.edu.vn của Trường THPT Phan Đình Phùng

Chuyên mục: Giáo dục

Nhớ để nguồn bài viết này: Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu 2022-2023 của website thptphandinhphung.edu.vn

Viết một bình luận